Chiều Cuối Cùng Ở Lớp 12

Sân trường hôm ấy nắng nhẹ, không gắt như những ngày hè trước. Tiếng ve bắt đầu râm ran, báo hiệu một mùa chia tay đang đến gần.

Tuấn ngồi ở bàn cuối lớp, nhìn lên bảng đen đã mờ phấn. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ lật từng trang vở, như thể đang tìm lại những ngày tháng đã qua. Bên cạnh, Vy đang gấp những con hạc giấy, mỗi con là một lời chúc cho bạn bè. “Gấp đủ 99 con rồi, còn thiếu một con nữa là đủ điều ước,” cô cười, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.

Thầy chủ nhiệm bước vào, tay cầm một xấp giấy trắng. “Viết cho tôi một điều các em muốn nói với lớp, nhưng chưa từng nói.” Cả lớp im lặng. Có người cười khúc khích, có người cúi đầu, có người lén lau nước mắt.

Tuấn viết: “Cảm ơn vì đã cho tôi một tuổi trẻ không cô đơn.”

Vy viết: “Nếu có kiếp sau, mong chúng ta vẫn học cùng lớp.”

Chiều hôm đó, sau khi tan học, cả lớp rủ nhau ra sân bóng, chơi một trận cuối cùng. Không ai quan tâm thắng thua. Chỉ là muốn chạy, muốn hét, muốn ghi lại từng khoảnh khắc vào tim.

Khi mặt trời lặn, Tuấn nhìn quanh: những gương mặt thân quen, những tiếng cười vang vọng, và cảm giác ấm áp len lỏi trong tim. Cậu biết, dù sau này mỗi người một ngả, thì lớp 12 ấy sẽ mãi là một phần không thể thay thế trong cuộc đời mình.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

© 2024 TARAMIND. Bảo lưu mọi quyền.