Sáng nay, Sài Gòn mưa rả rích. Không phải kiểu mưa ào ạt rồi tạnh, mà là thứ mưa dai dẳng, đủ để người ta ngại ra đường nhưng lại khiến những kẻ cô đơn thấy lòng dịu lại.
Minh ghé lại quán cà phê nhỏ nằm trong con hẻm quen. Quán không có gì đặc biệt: vài bộ bàn ghế gỗ, một kệ sách cũ, và tiếng nhạc Trịnh lúc nào cũng lặng lẽ vang lên. Nhưng với Minh, nơi này là một phần ký ức.
Cô chủ quán, chị Hà, vẫn như mọi khi: tóc búi cao, áo sơ mi trắng, và nụ cười nhẹ như sương. “Lâu rồi không thấy em ghé,” chị nói, đặt ly bạc sỉu nóng xuống bàn. Minh chỉ cười, không trả lời. Có những khoảng lặng không cần lấp đầy bằng lời.
Ở góc phòng, một cậu sinh viên đang gõ laptop. Bên cạnh là một bác trung niên đang đọc báo, thỉnh thoảng lại nhấp ngụm cà phê và thở dài. Mỗi người một câu chuyện, một lý do để trú mưa ở đây.
Minh mở cuốn sổ tay, viết vài dòng. Không phải thơ, cũng chẳng phải nhật ký. Chỉ là những mảnh vụn cảm xúc, như cách người ta giữ lại vỏ hộp diêm cũ hay vé xe buýt đã qua.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi. Nhưng trong quán, thời gian như ngừng lại. Không có drama, không có cao trào. Chỉ là một ngày mưa, một ly cà phê, và những người xa lạ cùng nhau chia sẻ một khoảnh khắc bình yên.
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
© 2024 TARAMIND. Bảo lưu mọi quyền.